Ngày đăng : 10:31:37 / 28-12-2013                                                                                                    Bản in

Thanh Bùi: Chỉ lấy vợ Việt Nam thôi!

"Tôi rất yêu phụ nữ Việt, yêu thật lòng luôn. Tôi thấy họ phải hi sinh quá nhiều. Mẹ tôi "đã hi sinh vì gia đình thế nào tôi cũng đã biết.

Gặp Thanh Bùi không khó nhưng muốn hẹn gặp ngay được anh thì không phải việc dễ. Dường như với người đàn ông đang ở độ chín của tuổi ba mươi, thời gian với anh còn quý hơn cả vàng bạc, bởi việc bắt đầu cho một ngày của anh là một phép cộng của… hàng trăm công việc khác nhau. 

 

 

Leonardo DiCaprio lại bị hất cẳng

Thanh Bùi hiện lên vừa nghiêm khắc, vừa lôi cuốn, vừa “nhiều chữ nghĩa”, nhiều trải nghiệm, lại vừa quá tham vọng với hình mẫu người tình mà anh muốn. Nhưng chỉ thế vẫn chưa đủ là một Thanh Bùi. Khi gặp anh, rồi viết về anh, tôi vẫn cứ băn khoăn tự hỏi, những cô nàng thích Thanh Bùi (trên đời chắc chắn là nhiều) thì có bao nhiêu cô nàng chịu được nhiệt của anh nếu như có cơ hội tiếp cận? Nếu gặp Thanh Bùi mà để hỏi về tình yêu hay cố gắng phám khá những bí mật của anh chàng này, hẳn thế nào cũng bị anh chủ động đưa người đối diện trở về với công việc mà Thanh đang làm, đó là âm nhạc.

Thanh Bùi giống như một ngọn lửa hừng hực cháy, bất chấp trời có mưa hay giông bão.

Nghiêm khắc nhưng tình cảm

Đến giờ phút này thì chẳng còn gì để phải nghi ngờ, khi mà các cô gái ngày một hào hứng và có cô còn quá nồng nhiệt khi nhắc tới cái tên Thanh Bùi. Còn các quý ông thì gật gù nói về anh là: Thanh Bùi à, được đấy…

(Cười lớn) Tôi cảm nhận sau The Voice Kids, mọi người coi tôi như một người anh trai, một thành viên trong gia đình họ. Tôi cũng nhận được nhiều lời khen, cảm thấy hơi… nhột. (Chứ tôi không có ý làm cho phụ nữ phải mê mẩn mình đâu nhé). Cảm giác đó lúc đầu thấy sung sướng chút xíu, sau đó thì thấy vui lâu hơn.

Tôi thấy hạnh phúc vì sự tôn trọng mọi người dành cho mình. Trong đó có cả tình thương nữa. Cảm thấy đi tới nơi nào người ta cũng quý mình. Cái này tiền không mua được, vô giá. Công chúng đã cho tôi biết là mình đang làm đúng và tôi sẽ tiếp tục với những việc mình đang làm. Họ gọi tôi là chú, thầy… nghe thân thương lắm và tôi thấy mình phải trách nhiệm hơn. Điều đó tạo nên một ý nghĩa tích cực với đời sống của mình.

Thanh Bùi, Mỹ Linh, The Voice

Tôi luôn cần những thử thách, để có sức mạnh mỗi ngày cho những việc như học hỏi, đột phá, tò mò... Khi người ta nhìn mình là một người thầy, nó khác với mình là một ca sĩ hay nhạc sĩ hay một nghệ sĩ. Khi bước ra khỏi căn phòng này, tôi là người của công chúng, từng cử chỉ, ánh mắt lời nói phải đúng và là tấm gương cho các bé xứng đáng gọi tôi là thầy.

Chưa gì anh đã tuyên bố về sự nghiêm khắc của mình rồi, giống như anh sợ sẽ bị các cô nàng tấn công nên phải phòng thủ cho chắc ăn?

Sự nghiêm túc là điều quan trọng cho tôi cái nền để phóng đạt mình. Khi một người nghệ sĩ nếu bay quá thì không đủ thực tế cuộc sống. Khi mình hiểu thực tế cuộc sống như thế nào, mình sẽ biết được hàng ngày phải làm gì, ngày mai thức dậy có ý nghĩa ra sao. Lịch làm việc của tôi dày lắm, từ 8h giờ sáng tới 12 giờ đêm. Phải yêu công việc mới làm được như thế. Tôi là người nghiêm túc và ngăn nắp. Nếu mở cặp làm việc của tôi ra sẽ thấy đâu ra đó, từ những cái nhỏ nhất.

Ngay khi ngồi xuống, cần “bay” là tôi phải biết mình có bay xa tới đâu cũng phải quay lại. Nếu mình bay càng cao mà không biết cách trở lại thì không thể nào xây dựng được những việc mình làm. Tôi thấy cuộc sống của những người danh tiếng thành đạt, hàng ngày phải có sự sắp xếp. Con người tôi không làm cái gì nửa chừng nửa vời. Tất cả mọi thứ: âm nhạc, gia đình, cuộc sống, tình yêu... đều phải tới nơi tới chốn. Hỏi tôi có là người dễ chịu không? Tôi cảm nhận mình dễ chịu, rộng rãi. Nhưng nhắc tới công việc thì không nhé, tôi phải làm hết sức, hết mình, để sản phẩm ra đời không phải là thứ nửa nạc nửa mỡ.

Anh thì còn trẻ, mới ba mươi, nhưng sao ngồi trước anh tôi cảm thấy anh rất… nghiêm trọng. Điều đó dễ khiến những phụ nữ mỏng manh, dễ vỡ… e ngại?

Thế em thì có e ngại tôi không?

Có!

(Cười to). Tôi thấy tôi là người tình cảm. Cái gì đúng thì nó sẽ đúng. Tôi không sợ nói lên suy nghĩ của tôi. Tôi không sợ làm cho người khác e ngại. Có chăng là mọi người hãy cho tôi thêm thời gian, để thấy rõ và hiểu những khía cạnh khác của tôi. Nếu hỏi tôi có là người đơn giản không? Nhiều khi có nhiều khi không.

Tôi có nhiều cái phải tư duy, phải suy nghĩ nhưng ngược lại tôi cũng là một người thật sự rất vui tính nhưng phải đúng lúc. Vì nếu mình vui nhiều quá, không đúng chỗ thành ra mình không tôn trọng những người xung quanh. Ba mươi tuổi, tôi quan tâm từng hành động của mình thể hiện như thế nào. Tôi muốn tôi phải là tôi, biết vị trí của mình như thế nào và thể hiện mình đúng với vị trí đó.

Chỉ lấy vợ Việt Nam thôi!

Trong tình yêu, anh cũng sẽ chỉn chu, nghiêm túc hết mực như thế?

Trong khi tình yêu thì biến thiên, không thể cứ logic mãi được? Cô nào muốn đến với tôi trong chuyện tình cảm thì phải thật và phải dũng cảm. Nghĩa là mình dám nói lên những cái mà cảm thấy người ta khó chịu nhưng mình vẫn phải nói. Người phụ nữ của tôi phải là một người mạnh. Một người cứ khơi khơi thì không thể sống nổi với tôi. Một người mạnh và hiểu được sẽ nhìn và thấy tôi có những cái đáng yêu riêng.

Tôi nghĩ phải có sự xây dựng, liên kết giữa hai bên. Tình yêu phải thật, phải như lửa ấy. Không thể nào để ngọn lửa ấy tắt được. Nó phải cháy. Mình là chất xúc tác. Vì công việc tôi quá nhiều, vừa là nhạc sĩ, ca sĩ, vừa điều hành Soul… nên cần có một sự sắp xếp để còn có thời gian dành cho gia đình, con cái, tương lai. Tôi không muốn sống như những ngôi sao khác.

Vậy có nghĩa anh đang lên một kế hoạch sẽ dành bao nhiêu phần trăm thời gian cho gia đình tương lai của mình?

Tôi không nhìn như thế, không phân chia phần trăm. Cái gì cũng phải có sự cân bằng. Tôi nghĩ tôi càng đơn giản càng tốt. Tôi chỉ tập trung công việc của mình để nó mang lại ý nghĩa cho tôi. Với gia đình, tôi sẽ chăm chút từng ly từng tí, ví dụ như hạn chế đi event vào các buổi tối, trừ khi sự kiện đó quá đặc biệt thì mình mới đi. Tôi thích ở nhà với những người mình yêu thương.

Thế là rõ, anh sẵn sàng đánh đổi không lẫn vào đám đông showbiz, trong sự xô bồ náo nhiệt cần có mà rất nhiều nghệ sĩ đương thời khó lòng tránh xa để bảo vệ an toàn cho hạnh phúc riêng tư?

Mình phải có tiếng nói riêng, cách nói riêng để không theo mọi người. Nhạc tôi, đồ tôi mặc, cách tôi nói chuyện với mọi người… thứ nhất phải phù hợp, phải có sự đầu tư. Hơn nữa, tôi không muốn âm nhạc của tôi theo thời trang. Hôm kia tôi nghe lại bài Lặng thầm một tình yêu, sau ba bốn năm không nghe và thấy nó cho mình một cảm giác và chắc khán giả cũng sẽ có cảm giác khi nghe. Tôi muốn những bài hát của tôi hai mươi năm sau người ta vẫn còn nghe. Một năm tôi chỉ ra ba, bốn sản phẩm thôi. Tôi sẽ làm cái gì đúng với đạo đức của tôi. Tôi sẽ chia sẻ trên sân khấu với khán giả những xúc cảm nào thật nhất có thể.

Thanh Bùi, Mỹ Linh, The Voice 

Anh vẫn chưa dám nói thật hết lòng mình. Tôi có cảm giác, anh dùng một mẫu số chung, cho cả công việc đam mê lẫn chuyện tình cảm?

Mọi người chưa thấy hết tôi đâu. Dù qua The Voice Kids, mọi người đã hiểu tôi phần nào. Bạn biết đấy, tiếng Việt tôi còn nói chưa chuẩn trăm phần trăm, nhưng tôi không sợ mọi người hiểu lầm mình. Nếu mọi người cảm nhận được điều tôi muốn nói từ trái tim thì họ sẽ không trách tôi đâu. Đương nhiên trong tình yêu cũng thế.

Tôi cảm ơn tất cả mọi người, những ai quan tâm và yêu mến tôi thật lòng. Chắc chắn tôi sẽ không bao giờ đề cao mình là mình quá tốt rồi, quá đủ rồi. Vì nếu suy nghĩ như thế tôi sẽ rớt. Nếu khi hát tôi cảm nhận mình không còn lửa, tôi sẽ ngưng. Tôi muốn những gì mình để lại có ý nghĩa của sự tôn trọng trong đó.

Tôi rất yêu phụ nữ Việt, yêu thật lòng luôn. Tôi thấy họ phải hi sinh quá nhiều. Mẹ tôi đã hi sinh vì gia đình thế nào tôi cũng đã biết. Đàn ông Việt Nam cần học hỏi từ đàn ông nước ngoài, đương nhiên mình vẫn nên giữ cái hay của mình. Đàn ông là phải men. Đàn ông Việt Nam không chè rượu, không ngoại tình, không nhậu, không bạo lực với gia đình... thì rất khó tìm thấy người đàn ông như thế. Tôi cũng từng thấy những cái đó trong những gia đình xung quanh mà mình quen biết. Phụ nữ Việt Nam quá đáng yêu, xã hội này phải cần nhiều phụ nữ giỏi hơn nữa. Họ sinh ra không phải ở nhà để phục vụ cho các ông được. Muốn xã hội đẹp thì nam nữ phải bình đẳng.

Mình cần một thế hệ, thậm chí hai ba thế hệ nữa mới có thể thay đổi được điều này. Tôi cảm thấy các bé học trường quốc tế đang có sự phát triển, nhưng chỉ là phần trăm nhỏ trong xã hội, còn ở quê thì không biết sao. Cái hay là có internet, thông tin thế giới mọi người cập nhật được hết và hiểu được những cái mình đang thiếu so với người ta. Cái cần bây giờ là phải có những người lãnh đạo nói lên được những cái điều mà phụ nữ đang phải chịu áp lực, đang bị bức xúc. Tôi thích những người như chị Mỹ Linh, họ có những cái hay, dám nói và dám làm. Từ từ, từng người từng người phải làm một cái gì đó cho phụ nữ Việt Nam. Nếu có hoạt động hay dự án gì cho phụ nữ, tôi sẵn sàng ủng hộ.

Giờ tôi nhìn mọi việc khác hơn xưa. Hàng ngày tiếp xúc v