Ngày đăng : 2013-09-08 6:32:19                                                                                                   Bản in

Chuyện... người chết sống lại ở Hóc Môn

Trên đường đi, tôi cứ băn khoăn mãi về người đàn bà kỳ lạ này. Tôi nửa tin nửa ngờ. Tôi muốn ghi lại sự việc một cách chân thực, khách quan nhất nên việc đầu tiên là gặp lãnh đạo xã Đông Thạnh (huyện Hóc Môn - TP Hồ Chí Minh) để xác nhận sự thật về trường hợp bà Nguyễn Thị Dí chết trôi sông sống lại tại địa phương. Đồng chí Trưởng Công an xã "gật đầu". Chúng tôi nhẹ lòng đi tìm "xác chết sống dậy".

Người nhà bỏ chạy vì người thân sống lại

Chúng tôi hỏi bà Nguyễn Thị Dí, không ai biết, nhưng thêm từ Dí trôi sông thì bất kể già trẻ lớn bé nào đều tỏ tường. Để đỡ tốn thời gian, chúng tôi nhờ ông Nguyễn Văn Nhị - Trưởng ấp 1, xã Đông Thạnh (Hóc Môn - TP Hồ Chí Minh) dẫn đường.

Nói đến bà Dí, ông Nhị bỗng cười khà khà, rồi ông nói ầm ầm trong hơi thuốc: "Tôi chính là người chứng kiến sự việc chứ ai. Bà ấy là anh em họ hàng với tôi mà. Sáng hôm ấy, người dân báo cho tôi biết có người chết trôi ở giữa sông, tôi huy động một vài anh em trong ấp chạy xuống. Nhìn từ xa, thấy cái xác trôi dập dình trong đám lục bình, tôi chưa nhận ra bà Dí đâu. Xác chết nổi ở phía bên kia sông thuộc xã Tăng Hiệp nên còn lần lữa chờ chính quyền bên đó xử lý. Vì thời điểm phát hiện xác chết vào sáng sớm, trời chạng vạng, lưa thưa người ra đồng. Chúng tôi nóng ruột quá nên quyết định dùng dây mây nước buộc xác chết lại để khỏi bị sóng đánh trôi. Lúc này đã nhìn rõ đó là thi thể của một người phụ nữ ngoài 60 tuổi, chúng tôi kéo dây mây đưa thi thể vào bờ". 

Trời sáng dần, tin tồn về xác chết trôi sông nhanh chóng lan tỏa khắp ấp trên ấp dưới. Những người hiếu kỳ đổ xô tới xem, họ đứng vây kín hai bờ con sông Rộng Lớn giáp ranh các xã Đông Thạnh, Tăng Hiệp thuộc (Hóc Môn) và Hiệp Bình (Củ Chi). Thi thể đã được đưa lên bờ, người ta gỡ một mớ dây mây quấn chặt cổ nạn nhân, ông Nhị tá hỏa khi nhận ra đó chính là bà Nguyễn Thị Dí (dì họ của ông).

Tin tức được cấp báo về gia đình bà Dí ngay lập tức. Thi thể bà Dí lúc này trong tình trạng cứng đờ, nhợt nhạt. Còn nước còn tát, mọi người tiến hành hô hấp nhân tạo cho bà Dí, song không thấy bụng bà Dí có biểu hiện uống đầy nước như những trường hợp đuối nước khác. Tuy nhiên, lúc này bà Dí đã như một xác chết lâm sàng. Trong lúc chờ cơ quan điều tra và pháp y tới làm việc thì ông Nhị nhìn thấy hai mắt bà dì của mình hấp háy. Ông nổi da gáy toan bỏ chạy nhưng chợt bình tâm, ông kiểm tra lại lần nữa. Đôi mắt vẫn hấp háy rồi hai cánh tay vung lên, ông Nhị bỏ chạy thật. Con cháu, người thân và những người dân hiếu kỳ được một phen "hồn bay phách lạc". Họ vừa chạy vừa hét toáng lên "hồn ma sống dậy".

Lực lượng chức năng tới hiện trường đã yêu cầu gia đình đưa bà Dí tới Bệnh viện Hóc Môn cấp cứu. Bệnh viện Hóc Môn tiếp nhận ca cấp cứu vô cùng đặc biệt đã chuyển bệnh nhân lên Bệnh viện 115. Lúc này bà Dí đã tỉnh táo, không hề có dấu hiệu bệnh tật. Bác sĩ đưa thuốc cho bà, bà nhất quyết không uống.

Bà luôn miệng nói: "Tôi có bị bệnh gì đâu mà phải uống thuốc, cho tôi về nhà". Sau hai ngày nằm Bệnh viện 115, bác sĩ làm đủ các xét nghiệm vẫn không tìm ra bệnh lý và nguyên nhân của sự việc "chết đi sống lại" của bà. Bà Dí được xuất viện về nhà. Tuy nhiên, bà không nhớ được bất cứ một chi tiết nào về việc trước trong và sau khi bà bị chết trôi.

Bà Nguyễn Thị Đừng, chị gái của bà Dí kể: "Từ trước đến nay, bà Dí chưa bao giờ bước ra khỏi nhà xa quá một cây số, trừ những lần ốm đau phải đi nhà thương. Gia đình chúng tôi không biết bà Dí đi ra ngoài bao giờ và khi nào rồi dẫn đến sự việc trên. Tôi có thói quen dậy rất sớm khi trời còn chưa sáng nữa kìa. Sáng hôm ấy, tôi không thấy bà Dí ngủ trên giường nữa, cứ nghĩ bà ấy đi tập thể dục hay ra ngoài hái rau gì đó. Khoảng 6h sáng, có người hấp tấp chạy về nhà báo tin là bà Út bị chết trôi ngoài sông, đi ra nhận xác. Nghe hung tin, tất cả con cháu gia đình chúng tôi khóc ngất suốt từ nhà ra tới bờ sông. Nhìn thấy xác bà Dí nằm sõng soài trên bãi cỏ, chúng tôi khuỵu xuống ôm nhau khóc như mưa. Đang khóc thì bà ấy ngồi vùng dậy, mắt láo liếc nhìn xung quanh, tôi chẳng còn hồn vía đâu nữa. Mọi người vừa la hét vừa chạy thục mạng vì nghĩ rằng, bà Dí hiện về".

Nhảm nhí xin số "xác chết sống lại"

Theo lời kể của bá Dí thì đêm hôm đó, bà nằm mơ thấy một người đàn ông mà lúc đầu bà cứ ngỡ là chồng của mình (chồng bà Dí mất cách đây hơn 30 năm) về dẫn bà đi. Bà đi theo ông ta đến một khúc sông rồi xảy ra sự việc gì bà hoàn toàn không nhớ. Một số người nhìn thấy bà Dí đi về phía sông nhưng cứ nghĩ bà đi hái rau nên họ không quan tâm để ý. Sự việc bà Dí được cho là chết trôi và nổi trên mặt nước vẫn đang là một câu hỏi lớn đang cần được làm rõ. 

Từ ngày bà Dí “trở về”, sự hiếu kỳ của người dân xa gần không ngừng tăng lên. Ngày nào cũng vậy, lượng người tìm đến để tận mắt xem "người chết sống lại" càng đông. Liên tục nhiều ngày sau đó, căn nhà nằm trên trục đường nhựa liên ấp của bà Dí phải tiếp đón nhiều vị khách lạ hoắc lạ huơ từ đâu tìm tới. Ngoài những vị khách vào nhà, đám trẻ nhỏ, thanh niên "bâu" xung quanh bờ rào ngó nghiêng, chỉ trỏ, cười nói râm ran khiến cuộc sống gia đình bà Dí bị đảo lộn. Có cặp vợ chồng ôm con tới nhà rỉ vào tai bà Dí: "Dì làm ơn phù hộ cho gia đình ăn nên làm ra, vợ chồng con nghèo, con cái bệnh tật suốt. Dì xem giùm chúng con một quẻ đi".

Rồi những bà ngồi lê đôi mách, hóng hớt suốt ngày chuyện lô đề cá cược cũng rưng rưng van nỉ: "Dì mách cho con số hôm nay đi dì, con bị thua hoài. Hay dì cho con tờ vé số để lo cho mấy đứa nhỏ ăn học…". Những câu chuyện cười ra nước mắt xung quanh sự trở về của bà Dí đã thêu dệt nên những suy nghĩ tâm linh tai hại, khuấy động cuộc sống bình yên bấy lâu nay của nhân dân quanh vùng. Bản thân bà Dí không hề biết gì về sự việc. Từ ngày xác chết “sống lại”, sức khỏe của bà có suy sụp một thời gian ngắn rồi bình thường trở lại.

Bà Đừng (trái) và bà Dí luôn phải đón những vị khách hiếu kỳ ở khắp nơi đến hóng chuyện.

Người đàn bà chân đất, quanh năm lam lũ trong xó nhà với mấy con bò chỉ biết lắc đầu với mấy chuyện "con thần con thánh" mà người ta thêu dệt. Bà thật thà trả lời: "Tôi có biết bói toán lô đề, số má gì đâu mà mấy người kéo tới đây. Nhìn nhà tôi đây này, cũng nghèo kiết xác phải chạy ăn từng bữa chứ giàu có gì đâu. Nếu biết trước thì tôi đã bảo con cháu đi mua vé số kiếm tiền tỷ sống cho sung sướng rồi".

Về phần con cháu, sau niềm vui là nỗi lo canh cánh luôn thường trực trong nhà. Nghe người ta nói, người chết rồi “sống lại” chỉ được thời gian ngắn cũng từ biệt chúng ta mà đi thôi. Thế nên, 5 đứa con bà Dí lúc nào cũng nơm nớp nghĩ đến chuyện hậu sự của mẹ. Đêm đến, trước khi đi ngủ, họ phải khóa trái cửa giấu chìa khóa không cho bà Dí biết đề phòng "ma xui quỷ khiến" bà lại đi như lần trước. Đã ba năm trôi qua, nỗi lo ấy phần nào được xóa tan khi mọi người lại đồn thổi, người chết đi sống lại sẽ sống tới một trăm tuổi và hơn thế nữa. Dư luận cũng lắng xuống nhưng thỉnh thoảng căn nhà bà Dí vẫn phải đón những vị khách không mời đến "làm phiền". Bà Đừng kể: "Không chỉ có khách ta đâu nhé còn có cả khách tây nữa. Không biết ai mách cho mà mấy ông tây bà tây ở tận đất nước nào xa tít cũng tìm tới để xem mặt người Việt Nam sống lại".

70 tuổi, sức khỏe bà Dí đã yếu nhiều. Đôi chân của bà không hiểu sao từ lần chết hụt ấy cứ đau nhức làm bà không thể đi đâu xa được. Bà có bệnh đãng trí, nhiều khi cắm nồi cơm lên mà quên không bật nút. Người thân trong nhà cho hay, mặc dù các bác sĩ kết luận bà Dí không có bệnh nhưng nhiều lần, bà rơi vào trạng thái "chết lâm sàng" độ một hai tiếng gì đó rồi tỉnh lại và không nhớ gì hết.

 

Trung tá Huỳnh Thanh Thụy - Trưởng công an xã Đông Thạnh - Hóc Môn - TP HCM:

Trường hợp bà Nguyễn Thị Dí bị trôi sông rồi được cho là sống lại là có thật. Sự việc xảy ra vào buổi sáng ngày 10/7/2010, chúng tôi có báo vụ việc lên cơ quan cảnh sát điều tra nhưng đột nhiên bà ấy tỉnh lại nên không tiến hành lập hồ sơ. Đây không phải một vụ án mà chỉ là hiện tượng không bình thường được người dân đồn thổi thêu dệt. Tôi khẳng định không có chuyện ma mãnh, mê tín gì ở đây, tất cả do người dân hiếu kỳ tạo nên mà thôi. Bà Dí trước kia sống bằng nghề làm ruộng, nên không loại trừ khả năng bà ấy biết bơi.

Đại tá, bác sĩ quân y Nguyễn Văn Hòa - Nguyên chuyên viên  kỹ thuật điều trị  nội khoa khu vực Tây Nguyên:

Trường hợp bà Dí là hiện tượng "chết lâm sàng", có thể do bà ấy bị chấn động về thần kinh, hoảng loạn khi bị rơi xuống nước nên không còn nhớ gì nữa. Sở dĩ bà Dí nổi trên mặt nước nhiều tiếng đồng hồ mà không uống giọt nước nào là do cấu tạo cơ địa. Ở Việt Nam hiện đang có một số người có khả năng tự nổi trên mặt nước như vậy. Chết lâm sàng có thể kéo dài 3-4 tiếng đồng hồ hoặc lâu hơn nữa tùy vào từng trường hợp. Tuy nhiên, nếu chúng ta không can thiệp sớm, nạn nhân sẽ tử vong.

 

Theo Người Hà Nội


Tag : người chết , sống lại , Hóc Môn,

 

Tin tức liên quan

CHUYÊN TRANG THỜI TRANG & LÀM ĐẸP TRONG NƯỚC - QUỐC TẾ

Giấy phép số 2676/GP-TTĐT do Sở Thông tin và Truyền thông Hà Nội cấp

Liên hệ nội dung: toasoanthoitrangquocte@gmail.com/Đường dây nóng: 0915 804 857.

Ban biên tập: Hồ Tuấn Anh, Nguyễn Thanh Tuấn, Nguyễn Đồng Thành, Phạm Hoàng Long, Trần Nhật Anh, Nguyễn Nguyệt Anh.

Xem trên phiên bản mobile